Tự tánh thanh tịnh Niết bàn
Một trong bốn loại Niết bàn theo Duy thức: bản tánh chân như vốn thanh tịnh sẵn có nơi tất cả chúng sinh.
Tự tánh thanh tịnh Niết bàn là một trong bốn loại Niết bàn được giáo lý Duy thức phân tích. Đây là phương diện Niết bàn chỉ bản tánh chân thật, vốn thanh tịnh, sẵn có nơi mọi chúng sinh, chứ không phải thứ phải tạo ra mới có.
Gốc từ: “Tự tánh” là bản tánh vốn có của chính nó; “thanh tịnh” là trong sạch, không nhiễm ô; “Niết bàn” chỉ trạng thái vắng lặng, dứt hết phiền não và khổ đau. Ghép lại, cụm từ chỉ sự thanh tịnh tự nhiên của bản tánh chân như, vốn không hề bị phiền não làm dơ thật sự.
Duy thức thường nêu bốn thứ Niết bàn: tự tánh thanh tịnh Niết bàn (bản tánh sẵn có), hai loại gắn với bậc đã đoạn phiền não (còn nương thân hoặc đã xả thân), và Niết bàn không trụ của chư Phật và Bồ Tát (không trụ sinh tử cũng không trụ tịch diệt, vì có trí tuệ và đại bi). Trong đó, tự tánh thanh tịnh Niết bàn là điểm tựa quan trọng, khẳng định mọi chúng sinh đều sẵn nền tảng thanh tịnh để giác ngộ, gần với ý nghĩa Phật tánh.
Liên hệ: Như viên ngọc bị bùn phủ: bùn (phiền não) chỉ bám bên ngoài, còn bản chất sáng trong của ngọc (tự tánh thanh tịnh) chưa từng mất.
Dễ nhầm: “Vốn sẵn thanh tịnh” không có nghĩa là chúng sinh đã giải thoát rồi nên khỏi cần tu. Tự tánh tuy thanh tịnh nhưng đang bị vô minh và phiền não che lấp, nên vẫn phải tu tập để hiển lộ. Đây là khả năng và nền tảng, không phải kết quả đã hoàn tất.