Duy thức
Sanskrit: vijñaptimātra
Học thuyết Đại thừa cho rằng mọi hiện tượng ta nhận biết đều do tâm thức biểu hiện.
Duy thức là một học thuyết quan trọng của Đại thừa, cho rằng thế giới ta kinh nghiệm không tách rời tâm thức: những gì ta thấy, nghe, cảm nhận đều mang dấu ấn của cách tâm ta nhận biết và diễn giải. Cùng một cơn mưa, người đang vui thấy nên thơ, người đang buồn thấy não nề — cảnh thì một mà tâm cảm nhận lại khác.
Gốc từ: chữ Phạn vijñaptimātra ghép vijñapti (sự biểu hiện, trình hiện của thức) và mātra (chỉ, duy chỉ) — nghĩa là “chỉ là sự biểu hiện của thức”. Hán-Việt “duy thức” (唯識): “duy” là chỉ, “thức” là tâm thức.
Liên hệ: duy thức triển khai sâu giáo lý vô ngã và duyên khởi ở tầng tâm lý: nó phân tích tám lớp thức (trong đó có A lại da thức) để cho thấy cái “tôi” và “thế giới của tôi” đều là dòng nương nhau sinh khởi, không có lõi độc lập. Nó cũng là cơ sở lý thuyết cho thực hành thiền quán tâm.
Dễ nhầm: duy thức không nói “thế giới không có thật, chỉ là ảo tưởng do mình tưởng ra”. Điều nó nhấn mạnh là mọi kinh nghiệm của ta về thế giới đều đã được tâm “nhuộm màu”, nên ta không bao giờ tiếp xúc với sự vật một cách hoàn toàn trần trụi, khách quan. Hiểu đúng điểm này có ý nghĩa thực hành lớn: vì kinh nghiệm khổ vui phần lớn do tâm dựng nên, nên chuyển hóa được tâm thì chuyển hóa được cả cách ta sống với thế giới. Đó là lý do duy thức mời ta quay vào quán sát chính tâm mình.