Đâu Suất thiên
Pāli: tusita · Sanskrit: tuṣita
Một cõi trời nơi Bồ tát Di Lặc đang ngự, chờ đến thời sẽ hạ sinh xuống nhân gian thành Phật.
Đâu Suất thiên là tên một cõi trời trong vũ trụ quan Phật giáo, được biết đến nhiều nhất vì đây là nơi Bồ tát Di Lặc (vị Phật tương lai) đang an trú, chờ nhân duyên chín muồi để giáng sinh xuống thế gian giáo hóa.
Gốc từ: “Đâu Suất” là phiên âm Hán–Việt của chữ Sanskrit tuṣita, có nghĩa là “tri túc”, “vui thích vừa đủ” — cõi của sự hài lòng, an vui. Chữ “thiên” nghĩa là cõi trời.
Trong các tầng trời thuộc Dục giới, Đâu Suất có vị trí đặc biệt: theo truyền thống, đây là nơi mỗi vị Bồ tát nhất sinh bổ xứ (chỉ còn một đời nữa là thành Phật) cư ngụ trước khi xuống nhân gian. Đức Phật Thích Ca cũng được mô tả là từ cõi này hạ sinh. Vì vậy, một số người phát nguyện sinh về Đâu Suất để gần gũi và học pháp với Bồ tát Di Lặc, tương tự như nguyện sinh Tịnh độ ở pháp môn niệm Phật.
Ví dụ: Có thể hình dung Đâu Suất như “trạm chờ” của một vị thầy lớn sắp ra đời — người mến mộ phát nguyện được sinh về đó để sớm gặp và theo học, giống như muốn đến gần một bậc minh sư trước khi vị ấy chính thức mở trường giảng dạy.
Liên hệ: Khái niệm này gắn liền với Di Lặc và nằm trong hệ thống các cõi của lục đạo.
Dễ nhầm: Đừng nghĩ sinh về Đâu Suất là đã giải thoát rốt ráo. Cõi trời vẫn nằm trong vòng luân hồi; phước trời rồi cũng hết. Đích cuối cùng của đạo Phật vẫn là Niết-bàn, chấm dứt sinh tử, chứ không phải hưởng phước ở một cõi trời.