Cội Bồ đề Bồ Đề Đạo Tràng
Cây bồ đề thiêng tại nơi Đức Phật thành đạo, được nối dòng qua nhiều thế hệ.
Cội Bồ đề ở Bồ Đề Đạo Tràng là cây bồ đề thiêng đứng tại Bodh Gaya (bang Bihar, Ấn Độ), đánh dấu nơi Đức Phật ngồi thiền và thành đạo dưới gốc cây này. Cây bồ đề hiện nay được xem là hậu duệ nối dòng từ cây nguyên thủy, đứng cạnh ngôi tháp Đại Giác (Mahābodhi), là một trong những thánh tích quan trọng bậc nhất của Phật giáo.
Gốc từ: “Bồ đề” phiên âm Phạn ngữ bodhi (giác ngộ); cây này thuộc loài Ficus religiosa, được gọi là cây bồ đề vì gắn với sự giác ngộ của Phật.
Cây bồ đề tại Bodh Gaya có lịch sử nhiều lần bị tổn hại rồi được trồng lại từ chiết nhánh, nên “cây hiện tại” và “cây thời Phật” không phải cùng một thân cây vật lý. Một nhánh chiết của cây gốc tương truyền đã được đưa sang Tích Lan (Sri Lanka) và trồng tại Anuradhapura; cây ấy được chăm sóc liên tục và về sau lại là nguồn để chiết trồng bổ sung cho chính Bodh Gaya. Câu chuyện này thể hiện sự nối truyền liên tục của thánh tích qua các thế hệ.
Ví dụ: Người hành hương khi đến Bồ Đề Đạo Tràng thường lễ bái dưới cội bồ đề, nhặt lá rụng làm kỷ vật chiêm bái.
Dễ nhầm: Đừng hiểu cây hiện nay chính là cây Đức Phật từng tựa lưng; nó là thế hệ nối dòng. Cũng nên phân biệt “cây bồ đề” (thực vật) với “Bồ đề” nghĩa giác ngộ — hai nghĩa khác nhau dùng chung một từ.