Cây bồ đề
Cây Đức Phật ngồi thiền và giác ngộ; biểu tượng của sự tỉnh thức.
Cây bồ đề gắn liền với khoảnh khắc Đức Phật ngồi thiền và đạt giác ngộ tại Bồ Đề Đạo Tràng (Bodh Gaya, Ấn Độ). Từ “bồ đề” có nghĩa là tỉnh thức, giác ngộ, nên loài cây này trở thành biểu tượng thiêng liêng nhắc nhớ về sự bừng sáng của tâm.
Gốc từ: “bồ đề” là phiên âm chữ Phạn bodhi, nghĩa là sự giác ngộ. Tên gốc của cây trước khi gắn với Đức Phật là pippala (cây pippala, một loại cây đa/sung của Ấn Độ); sau biến cố giác ngộ, nó được gọi là bodhi-vṛkṣa — “cây giác ngộ”.
Trong các biểu tượng Phật giáo, cây bồ đề tượng trưng cho khả năng tỉnh thức vốn có nơi mỗi người, và cho sự kiên trì thiền tập đưa tới giác ngộ. Ngày nay nhiều chùa trồng cây bồ đề trong sân để gợi nhớ cội nguồn.
Ví dụ: với người mới học, hình ảnh cây bồ đề là lời nhắc nhẹ nhàng: giác ngộ không ở đâu xa, mà nảy mầm ngay nơi một người chịu ngồi yên và quay vào quán sát chính mình.
Dễ nhầm: bản thân cây bồ đề không có “phép màu” và không phải đối tượng để thờ cúng cầu lộc. Nó là một biểu tượng nhắc nhớ, giúp người ta hướng tâm về tinh thần giác ngộ. Điều thiêng liêng nằm ở sự chuyển hóa nội tâm mà cây gợi nhắc, chứ không ở chính cái cây.