Bỏ qua, tới nội dung chính
🔍 👤

Bất phóng dật

Pāli: appamāda · Sanskrit: apramāda

Trạng thái tâm chuyên cần, không buông lung, luôn tỉnh giác giữ mình trong điều lành.

Bất phóng dật là một tâm sở thiện, chỉ thái độ không buông lung, không để tâm trôi dạt theo lười nhác và dục lạc, mà luôn chuyên cần gìn giữ và phát triển các điều lành. Đây được xem là một đức tính căn bản nâng đỡ cho toàn bộ đời sống tu tập.

Gốc từ: “Bất phóng dật” nghĩa là “không (bất) buông thả phóng túng (phóng dật)”; tiếng Pāli appamāda được ghép từ a- (không) và pamāda (sự dể duôi, lơ là), nên dịch sát là “sự không dể duôi”.

Trong giáo lý, bất phóng dật gắn bó mật thiết với tinh tấnchánh niệm: người không buông lung thì luôn tỉnh giác trước hành vi của mình, siêng năng làm thiện và ngăn ngừa điều ác. Truyền thống ghi nhận đây là phẩm chất được Đức Phật nhấn mạnh đặc biệt, đến mức lời dạy sau cùng của ngài cũng khuyên hàng đệ tử hãy tinh tấn, chớ buông lung. Bất phóng dật vì thế được ví như chỗ nương cho mọi thiện pháp.

Trong thực hành: Người giữ tâm bất phóng dật thường xuyên tự nhắc mình quay về với hơi thở, với việc đang làm, không để tâm chìm vào tán loạn hay thói quen dễ dãi.

Dễ nhầm: Bất phóng dật dễ bị hiểu thành căng thẳng, ép mình gắt gao. Thực ra đây là sự tỉnh giác bền bỉ và nhẹ nhàng, một thái độ cẩn trọng đầy chánh niệm chứ không phải sự khắt khe gò bó làm mệt mỏi thân tâm.

Thuật ngữ liên quan