Vô phân biệt trí
Sanskrit: nirvikalpa-jñāna
Trí tuệ chứng nhập chân như, lìa mọi phân biệt giữa chủ thể và đối tượng, thấy thẳng thật tướng của các pháp.
Vô phân biệt trí (nirvikalpa-jñāna) là loại trí tuệ cao siêu trong giáo lý Đại thừa, đặc biệt được nhấn mạnh trong Duy thức và tư tưởng Bát-nhã. Đây là trí trực tiếp chứng nhập chân như, tức thực tại như thật, không còn bị ngăn cách bởi sự phân biệt giữa người thấy và vật bị thấy.
Gốc từ: “Vô” là không; “phân biệt” là chia chẻ, đối đãi, dựng lên khái niệm “này, kia”; “trí” là trí tuệ. “Nirvikalpa” nghĩa là “không có vọng phân biệt, không có khái niệm dựng lập”. Trí này không phải là vô tri, mà là cái biết trực tiếp, không qua trung gian của ngôn từ và niệm tưởng.
Trong tiến trình tu chứng của Bồ Tát, vô phân biệt trí là trí căn bản, chứng thẳng vào thật tánh các pháp, lìa cả “năng” (chủ thể nhận biết) lẫn “sở” (đối tượng được nhận biết). Sau khi khởi được trí căn bản này, Bồ Tát còn vận dụng hậu đắc trí, trí có được sau đó, để khéo léo phân biệt mà hành đạo, độ sinh trong thế gian. Như vậy “không phân biệt” và “phân biệt khéo léo” bổ túc cho nhau.
Dễ nhầm: Vô phân biệt trí không phải là trạng thái đầu óc trống rỗng, lú lẫn, hay cố ý không suy nghĩ gì. Đó cũng không phải sự lãnh đạm không còn biết phải trái. Nó là cái thấy sâu sắc, sáng tỏ, vượt khỏi sự áp đặt khái niệm chủ quan, đồng thời vẫn đi liền với trí tuệ phân biệt thiện xảo khi cần hành động giúp đời.