Viên thành thật
Sanskrit: pariniṣpanna
Bản tánh chân thật, trọn vẹn của các pháp, hiển lộ khi tâm không còn bám vào những phân biệt hư vọng.
Viên thành thật là một trong ba tự tánh (tam tự tánh) mà Duy thức học (Du già hành tông) dùng để phân tích thực tại, gồm biến kế sở chấp, y tha khởi và viên thành thật. Viên thành thật chỉ tự tánh chân thật, viên mãn và trọn vẹn của các pháp – tức chân như – được hiển lộ khi tâm xa lìa biến kế sở chấp (sự chấp trước hư vọng phủ lên trên thực tại nương duyên).
Gốc từ: Viên (tròn đầy, viên mãn) + thành (thành tựu) + thật (chân thật). Sanskrit pariniṣpanna nghĩa “đã được thành tựu trọn vẹn, hoàn toàn”.
Trong tam tự tánh, y tha khởi là dòng các pháp do nhân duyên sinh khởi (bản thân không tốt không xấu); biến kế sở chấp là lớp vọng chấp phân biệt mà tâm áp đặt lên y tha khởi (như chấp có ngã, có pháp thật); còn viên thành thật chính là y tha khởi khi đã được nhìn đúng – tức tánh không, chân như vốn sẵn, khi đã gỡ bỏ vọng chấp. Đây là phương diện chân lý cứu cánh trong giáo lý Duy thức, là chỗ quy hướng của tu tập chuyển thức thành trí.
Dễ nhầm: Viên thành thật không phải một thực thể tách rời y tha khởi mà người tu phải đi tìm ở đâu khác. Nó là chính bản chất chân thật của các pháp duyên sinh khi không còn bị biến kế sở chấp che lấp – như sợi dây vốn không phải con rắn, nhưng “không phải rắn” ấy ngay nơi sợi dây chứ chẳng ở chỗ nào khác.