Bỏ qua, tới nội dung chính
🔍 👤

Từ bi hỷ xả

Bốn tâm cao đẹp mà người học Phật nuôi dưỡng để đối xử với muôn loài.

Từ bi hỷ xả là tên gọi quen thuộc của Bốn tâm vô lượng (Tứ vô lượng tâm), bốn trạng thái tâm rộng lớn mà người tu Phật hằng nuôi dưỡng để mở lòng với hết thảy chúng sinh. Đây được xem là nếp sống lý tưởng, là biểu hiện của một trái tim không bờ bến.

Gốc từ: “Từ” (慈) là lòng thương yêu, mong người được vui; “Bi” (悲) là lòng thương xót, mong người hết khổ; “Hỷ” (喜) là vui theo niềm vui của người; “Xả” (捨) là buông bỏ, giữ tâm bình đẳng không thiên lệch.

Bốn tâm này gọi là “vô lượng” vì khi được trải rộng đến mọi loài không phân biệt thân sơ, chúng trở nên không giới hạn. Từbi thường được nhắc chung như cốt lõi của hạnh Bồ Tát, trong khi hỷ giúp diệt tâm ganh tị, và xả giúp giữ thăng bằng, không rơi vào dính mắc hay sầu não khi cứu độ.

Ví dụ: Khi thấy người gặp nạn, ta khởi lòng thương muốn họ an vui (từ) và muốn cứu họ khỏi khổ (bi); khi thấy người thành công, ta mừng giùm thay vì ghen ghét (hỷ); và khi đã làm hết sức, ta an nhiên không vướng bận được mất (xả).

Trong thực hành: Đây cũng là bốn đề mục thiền quán, người tu lần lượt rải tâm thương yêu đến bản thân, người thân, người dưng, rồi cả người mình không ưa.

Dễ nhầm: “Xả” dễ bị hiểu là dửng dưng, vô cảm, mặc kệ. Thực ra xả là tâm bình đẳng, vô tư, vẫn thương yêu nhưng không thiên vị và không bị cảm xúc cuốn đi, hoàn toàn khác với sự lạnh lùng thờ ơ.

Thuật ngữ liên quan