Tứ vô lượng tâm
Bốn tâm rộng lớn cần nuôi dưỡng: từ (thương yêu), bi (xót thương), hỷ (vui với hạnh phúc người khác) và xả (bình thản, không thiên vị).
Tứ vô lượng tâm là bốn phẩm chất đẹp của trái tim mà đạo Phật khuyến khích nuôi dưỡng rộng lớn không giới hạn: từ (mong người khác an vui), bi (thương xót và muốn giúp người bớt khổ), hỷ (vui mừng trước hạnh phúc và thành công của người khác) và xả (giữ lòng bình thản, công bằng, không thiên vị).
Gốc từ: “tứ vô lượng tâm” ghép từ Hán–Việt — tứ (四, bốn), vô lượng (無量, không đo lường được, không giới hạn) và tâm (心, tâm). Trong kinh điển còn gọi là brahmavihāra (Pāli) — “chỗ an trú cao quý” hay “phạm trú”, nơi tâm an trú trong bốn phẩm chất rộng lớn ấy. Gọi là “vô lượng” vì khi viên mãn, bốn tâm này trải rộng đến mọi chúng sinh không phân biệt thân sơ.
Bốn tâm này bổ túc cho nhau và rất thực tế. Ví dụ: thấy bạn mình thành công, thay vì ghen tị, bạn tập vui cùng họ (hỷ); gặp người khó khăn, bạn khởi lòng muốn giúp (bi). Tập từng chút mỗi ngày, trái tim ta dần rộng mở hơn.
Một điểm tinh tế là bốn tâm này giữ thăng bằng cho nhau, nhờ đó tránh được những “kẻ thù gần” dễ nhầm. Lòng từ bi mà thiếu xả dễ biến thành lo lắng, dính mắc hoặc kiệt sức vì kỳ vọng; còn xả mà thiếu từ bi dễ thành lạnh lùng, dửng dưng. Khi đủ cả bốn, ta có thể thương yêu và giúp người một cách bền bỉ, rộng khắp mà vẫn an nhiên — đúng nghĩa “vô lượng”, không bị giới hạn bởi thân sơ hay được mất.