Thập hồi hướng
Mười cấp bậc tu chứng của Bồ tát, ở đó vị ấy hướng mọi công đức về giác ngộ và cứu độ chúng sinh.
Thập hồi hướng là mười bậc trong hệ thống các giai vị tu chứng của Bồ tát theo kinh điển Đại thừa (đặc biệt kinh Hoa Nghiêm và Anh Lạc). Ở mười bậc này, đặc trưng nổi bật của Bồ tát là hạnh hồi hướng: đem tất cả thiện căn, công đức đã tạo mà hướng về hai mục tiêu lớn là quả Bồ đề (giác ngộ) và lợi lạc chúng sinh.
Gốc từ: “Hồi” (回) là xoay về, hướng về; “hướng” (向) là nhắm đến. “Hồi hướng” nghĩa là chuyển công đức của mình về một đích đến cao rộng hơn thay vì giữ riêng cho bản thân.
Thập hồi hướng nằm trong lộ trình “Thập tín – Thập trụ – Thập hạnh – Thập hồi hướng – Thập địa” trước khi Bồ tát bước vào các quả vị thánh cao hơn. Ý nghĩa cốt lõi của giai đoạn này là vượt khỏi sự tu tập vì lợi ích cá nhân, mở rộng tâm lượng để dung hòa giữa trí tuệ (hướng về giác ngộ) và từ bi (hướng về chúng sinh) — hai cánh không thể thiếu của Bồ tát đạo.
Trong thực hành: Tinh thần hồi hướng được Phật tử áp dụng hằng ngày: sau mỗi thời tụng kinh, làm việc thiện, người ta thường nguyện “hồi hướng công đức này cho tất cả chúng sinh”.
Dễ nhầm: Hồi hướng không làm “mất” công đức của mình; theo giáo lý, tâm rộng lượng san sẻ ấy còn khiến công đức thêm sâu dày và thanh tịnh hơn.