Sự pháp giới
Cảnh giới của muôn vật muôn việc sai khác, tầng quán chiếu cơ bản nhất về thế giới hiện tượng trong giáo lý Hoa Nghiêm.
Sự pháp giới là một trong tứ pháp giới của tông Hoa Nghiêm (Hoa Nghiêm tông). Đây là pháp giới của “sự”, tức thế giới hiện tượng với muôn vàn sự vật, sự việc riêng biệt, sai khác nhau: mỗi pháp có hình tướng, ranh giới và đặc điểm riêng.
Gốc từ: “Sự” chỉ sự việc, hiện tượng cụ thể; “pháp giới” là cảnh giới của các pháp, phạm vi của mọi hiện hữu. “Sự pháp giới” tức cảnh giới nhìn từ phương diện hiện tượng sai biệt.
Trong hệ thống tứ pháp giới, Sự pháp giới là tầng nền: thế giới như ta thường thấy với người, vật, núi sông, mỗi thứ một vẻ. Ba tầng còn lại đi sâu hơn: lý pháp giới (cảnh giới của bản thể chân như, lý tánh bình đẳng), lý sự vô ngại pháp giới (bản thể và hiện tượng dung thông không ngăn ngại), và sự sự vô ngại pháp giới (hiện tượng và hiện tượng cũng dung nhiếp lẫn nhau). Như vậy Sự pháp giới là điểm khởi đầu để dẫn dắt tâm thức đi tới cái nhìn viên dung đặc trưng của Hoa Nghiêm.
Ví dụ: Nhìn một khu rừng và thấy “đây là cây thông, kia là tảng đá, nọ là con suối”, mỗi vật một tướng riêng biệt: đó là cách nhìn ở tầng Sự pháp giới.
Dễ nhầm: Sự pháp giới không phải là cảnh giới thấp kém hay sai lầm cần loại bỏ; nó là một phương diện chân thật của thực tại. Cái Hoa Nghiêm hướng tới là thấy được sự dung thông giữa sự và lý, chứ không phải phủ nhận thế giới hiện tượng.