Bỏ qua, tới nội dung chính
🔍 👤

Lý sự vô ngại

Nguyên lý cho thấy bản thể sâu kín và thế giới hiện tượng cụ thể luôn dung thông, không cản trở nhau.

Lý sự vô ngại là một nguyên lý cốt lõi của triết học Hoa Nghiêm tông, khẳng định bản thể (lý) và hiện tượng (sự) dung thông, không chướng ngại lẫn nhau. “Lý” chỉ chân lý phổ biến, bản thể chân như, tánh không; “Sự” chỉ các sự vật, hiện tượng cụ thể, sai biệt. Vô ngại nghĩa là hai phương diện này không tách lìa, không loại trừ nhau: lý hiển bày qua sự, sự nào cũng đầy đủ lý.

Gốc từ: (理) là nguyên lý, bản thể; sự (事) là sự việc, hiện tượng; vô ngại (無礙) là không ngăn ngại, thông suốt.

Nguyên lý này là một trong bốn pháp giới mà Hoa Nghiêm tông kiến lập: sự pháp giới (thế giới hiện tượng sai biệt), lý pháp giới (thế giới bản thể bình đẳng), lý sự vô ngại pháp giới, và cao nhất là sự sự vô ngại pháp giới (mỗi hiện tượng dung nhiếp tất cả hiện tượng). Lý sự vô ngại là bước trung gian then chốt, vượt lên cái nhìn tách rời giữa hiện tượng và bản thể, mở đường cho tầm nhìn viên dung của sự sự vô ngại.

Ví dụ: Như sóng và nước: sóng (sự) muôn hình muôn vẻ, sinh diệt; nước (lý) là một, bất biến. Không sóng nào ngoài nước, không nước nào ngoài sóng – sóng và nước vô ngại.

Dễ nhầm: Lý sự vô ngại chưa phải là đỉnh cao của Hoa Nghiêm. Cảnh giới rốt ráo là sự sự vô ngại – sự dung thông giữa chính các hiện tượng với nhau, “một là tất cả, tất cả là một”.

Thuật ngữ liên quan