Lá bồ đề
Lá hình trái tim của cây bồ-đề nơi Phật thành đạo, biểu tượng cho giác ngộ và trí tuệ.
Lá bồ đề là chiếc lá của cây bồ-đề (một loài cây thuộc họ đa, sung), có hình trái tim với phần đuôi nhọn vươn dài đặc trưng. Cây bồ-đề trở nên thiêng liêng trong đạo Phật vì đây là loài cây mà dưới gốc của nó, Thái tử Tất Đạt Đa đã ngồi thiền định và thành đạo, trở thành Đức Phật. Từ đó, lá bồ-đề trở thành một biểu tượng quen thuộc cho sự giác ngộ và trí tuệ.
Gốc từ: “bồ đề” là phiên âm từ tiếng Phạn bodhi, nghĩa là sự giác ngộ, tỉnh thức. Cây nơi Phật thành đạo vì thế được gọi là cây bồ-đề (cây giác ngộ).
Vì gắn liền với khoảnh khắc giác ngộ, hình ảnh lá bồ-đề được dùng rộng rãi trong nghệ thuật, kiến trúc và đồ thờ Phật giáo: chạm khắc trên cổng chùa, trang trí pháp khí, làm hình nền họa tiết. Lá bồ-đề phơi khô để lộ hệ gân lá tinh xảo cũng thường được dùng để vẽ tranh Phật hoặc làm vật lưu niệm tâm linh. Nơi Phật thành đạo (Bồ Đề Đạo Tràng, Bodh Gaya) đến nay vẫn là một trong những thánh tích quan trọng bậc nhất của Phật giáo.
Liên hệ: trong văn hóa Phật giáo, “kết duyên bồ đề”, “gieo hạt bồ đề” là cách nói về việc gieo trồng nhân giác ngộ; lá bồ-đề là hình ảnh trực quan cho ý nghĩa đó.
Dễ nhầm: chiếc lá hay chính cái cây tự thân không có “phép màu”; ý nghĩa thiêng liêng của lá bồ-đề nằm ở giá trị biểu tượng nhắc nhớ con đường giác ngộ, chứ không phải ở vật chất chiếc lá.