Bỏ qua, tới nội dung chính
🔍 👤

Kinh Phổ Môn

Một phẩm kinh nổi tiếng ca ngợi hạnh nguyện cứu khổ rộng khắp của Bồ tát Quán Thế Âm.

Kinh Phổ Môn là tên gọi quen thuộc của phẩm “Quán Thế Âm Bồ Tát Phổ Môn” trong Kinh Pháp Hoa. Đây là một trong những bản kinh được tụng đọc phổ biến nhất trong Phật giáo Đại thừa, đặc biệt trong các nghi lễ cầu an, vì nội dung tán thán năng lực cứu khổ cứu nạn của Bồ tát Quán Thế Âm.

Gốc từ: “Phổ Môn” (普門) nghĩa là “cánh cửa phổ biến, mở rộng khắp nơi”, hàm ý hạnh nguyện của Bồ tát trùm khắp, ai xưng niệm danh hiệu Ngài đều có thể được tiếp ứng, không phân biệt sang hèn.

Nội dung kinh dạy rằng khi chúng sinh gặp nạn lửa, nước, gông cùm, oan tặc… mà nhất tâm xưng niệm danh hiệu Quán Thế Âm thì được cảm ứng cứu giúp. Kinh cũng trình bày ba mươi hai ứng thân: Bồ tát tùy theo căn cơ chúng sinh mà hiện thân thích hợp - làm Phật, làm tăng, làm cư sĩ, làm phụ nữ, trẻ em… để hóa độ. Đây là biểu hiện cụ thể của giáo lý từ biphương tiện thiện xảo.

Ví dụ: Câu “tầm thanh cứu khổ” thường được dùng để diễn tả hạnh của Ngài: nghe tiếng kêu cứu khổ của chúng sinh mà ứng hiện cứu độ, như mẹ nghe tiếng con.

Trong thực hành: Nhiều chùa và gia đình Phật tử tụng phẩm Phổ Môn trong các thời khóa cầu an, cầu bình phục cho người bệnh.

Dễ nhầm: Có người xem việc xưng niệm chỉ như “cầu xin ban phước” mang tính tín ngưỡng. Truyền thống nhấn mạnh rằng xưng danh đi liền với nhất tâm, chuyển hóa nội tâm và nuôi lớn lòng từ bi như Bồ tát, chứ không thuần túy là van xin từ bên ngoài.

Thuật ngữ liên quan