Đạo An
Cao tăng Trung Hoa thời Đông Tấn, người chỉnh đốn Tăng đoàn và đặt nền nếp cho việc dịch, lưu giữ kinh.
Đạo An là một cao tăng Phật giáo Trung Hoa sống vào thời Đông Tấn, được xem là một trong những nhân vật đặt nền móng cho Phật giáo Hán truyền buổi đầu. Ông nổi bật ở công lao tổ chức, chỉnh lý và hệ thống hóa, trong giai đoạn kinh điển còn được dịch rời rạc và Tăng đoàn chưa có quy củ thống nhất.
Một đóng góp quan trọng của ông là việc soạn kinh lục - tức mục lục thống kê, phân loại các bản kinh đã được phiên dịch - giúp phân biệt nguồn gốc, người dịch và tránh nhầm lẫn. Đây được coi là bước khởi đầu cho truyền thống biên mục kinh điển ở Trung Hoa.
Ông cũng đặt định quy chế cho đời sống Tăng đoàn, định ra nề nếp sinh hoạt và hành trì chung cho người xuất gia.
Ví dụ: Đạo An được nhắc đến với chủ trương người xuất gia nên lấy họ Thích (lấy từ Thích-ca) làm họ chung, thay vì mang họ theo thầy hay theo xứ. Về sau, cách dùng họ Thích trở nên phổ biến trong giới tăng sĩ.
Liên hệ: Đạo An có ảnh hưởng đến việc thỉnh mời các dịch giả về sau, góp phần chuẩn bị cho thời kỳ dịch thuật rực rỡ gắn với các bậc thầy như Cưu Ma La Thập.
Dễ nhầm: Đạo An là người chỉnh lý, biên mục và đặt quy chế, chứ không phải người đầu tiên đưa Phật giáo vào Trung Hoa. Vai trò của ông là củng cố và hệ thống hóa một truyền thống đã hình thành trước đó.