Phật giáo Bắc truyền
Nhánh Phật giáo lan truyền lên phía bắc, qua Trung Á vào Trung Hoa rồi tỏa ra vùng Đông Á.
Phật giáo Bắc truyền chỉ dòng truyền bá Phật pháp theo hướng bắc và đông bắc từ Ấn Độ: men theo Con đường Tơ lụa qua các vương quốc Trung Á, vào Trung Hoa, rồi từ đó lan đến Việt Nam, Triều Tiên và Nhật Bản. Vì kinh điển chủ yếu được dịch và lưu hành qua Hán văn nên còn gọi là Phật giáo Hán truyền.
Gốc từ: “Bắc truyền” nghĩa là truyền về phương bắc, đặt trong thế đối với “Nam truyền” - dòng truyền xuống các xứ Đông Nam Á.
Về nội dung, Phật giáo Bắc truyền chủ yếu mang sắc thái Đại thừa, đề cao lý tưởng Bồ-tát cứu độ chúng sinh và tư tưởng về Phật tính. Từ mảnh đất này nảy nở nhiều tông phái đặc trưng như Thiền tông, Tịnh độ tông, Hoa Nghiêm, Thiên Thai, Mật tông Đông Á. Kinh điển tiêu biểu gồm các kinh Đại thừa như Pháp Hoa, Hoa Nghiêm, Bát-nhã.
Liên hệ: Tại Việt Nam, Phật giáo Bắc truyền là dòng chủ lưu, với các thiền phái và truyền thống tu Tịnh độ phổ biến trong dân gian.
Dễ nhầm: Không nên đồng nhất “Bắc truyền” với “Đại thừa” một cách tuyệt đối. Phần lớn Phật giáo Bắc truyền theo Đại thừa, nhưng “Bắc truyền” là khái niệm địa lý - truyền thừa, còn “Đại thừa” là khái niệm về giáo lý. Cũng không nên hiểu Bắc và Nam truyền là hai tôn giáo khác nhau; cả hai cùng tôn thờ Đức Phật và chia sẻ nền tảng giáo lý căn bản.