Đẳng giác
Quả vị Bồ-tát ở mức cao nhất trước khi viên mãn thành Phật, gần như ngang bằng quả Phật.
Đẳng giác là quả vị Bồ-tát thứ 51 trong hệ thống 52 quả vị tu chứng của Bồ-tát đạo theo truyền thống Đại thừa, đứng ngay trước quả vị tối hậu là Diệu giác (tức Phật quả). Bồ-tát ở địa vị này có sự giác ngộ gần như ngang bằng với Phật, chỉ còn một phẩm vô minh vi tế cuối cùng chưa đoạn dứt.
Gốc từ: “Đẳng giác” (等覺) ghép “đẳng” (ngang bằng, tương đương) và “giác” (giác ngộ) — nghĩa là “sự giác ngộ gần ngang với Phật”, còn gọi là “Đẳng giác Bồ-tát” hay “Nhất sinh bổ xứ”.
Về phương diện giáo lý, hệ thống 52 quả vị gồm: thập tín, thập trụ, thập hạnh, thập hồi hướng, thập địa, rồi đến đẳng giác và diệu giác. Đẳng giác là điểm chí cực của hành trình Bồ-tát: trí tuệ và công đức đã viên mãn gần trọn, nhưng còn một niệm vô minh cực kỳ vi tế cần phá tan để bước sang Diệu giác. Bồ-tát ở vị này thường được gọi là Nhất sinh bổ xứ — chỉ còn một đời nữa sẽ thành Phật, như Bồ-tát Di Lặc hiện đang ở cung trời Đâu Suất chờ hạ sinh.
Ví dụ: Bồ-tát Di Lặc thường được nêu làm minh họa cho địa vị Nhất sinh bổ xứ: ngài là vị Phật tương lai, đang ở quả vị gần kề Phật quả, chờ đủ duyên để giáng sinh thành Phật ở cõi này.
Dễ nhầm: “Đẳng giác” tuy gần ngang Phật nhưng vẫn chưa phải là Phật; chỉ khi đoạn sạch phẩm vô minh cuối, tiến lên Diệu giác, mới gọi là viên mãn Phật quả. Đừng hiểu “ngang bằng giác ngộ” thành “đã là Phật”.