Bỏ qua, tới nội dung chính
🔍 👤

Cõi trời

Pāli: deva · Sanskrit: deva

Cảnh giới của chư thiên, hưởng phước báu và an lạc lớn nhưng vẫn còn trong vòng luân hồi, chưa thật sự giải thoát.

Cõi trời là một trong các cảnh giới tái sinh, nơi chúng sinh gọi là chư thiên (deva) thọ hưởng tuổi thọ dài, thân tướng đẹp đẽ và nhiều an lạc do phước báu đời trước. Tuy sung sướng hơn cõi người rất nhiều, chư thiên vẫn nằm trong sáu nẻo luân hồi, chưa thoát sinh tử.

Gốc từ: “Thiên” (天) nghĩa là trời, bầu trời, cõi cao. Từ Pāli và Sanskrit deva bắt nguồn từ gốc nghĩa “sáng, chiếu sáng”, chỉ những chúng sinh có thân ánh sáng, rạng rỡ.

Trong vũ trụ quan Phật giáo, cõi trời được chia nhiều tầng: các tầng trời cõi dục, cõi sắc và cõi vô sắc, ứng với mức độ thiền định và phước báu khác nhau. Dù cao đến đâu, khi phước hết, chư thiên vẫn phải đọa xuống các cõi thấp. Vì vậy sinh lên cõi trời được xem là quả lành nhưng không phải mục tiêu cuối cùng.

Ví dụ: Có thể ví cõi trời như một kỳ nghỉ dài trong khách sạn sang trọng nhờ tiền tiết kiệm: rất dễ chịu, nhưng khi tiền hết thì phải rời đi. Phước báu cũng tiêu hao như vậy.

Liên hệ: Cõi trời là một trong lục đạo (sáu nẻo luân hồi); chỉ khi chứng Niết bàn mới thật sự ra khỏi mọi cõi.

Dễ nhầm: Cõi trời trong đạo Phật không phải “thiên đường vĩnh cửu” như một số tôn giáo quan niệm. Chư thiên vẫn vô thường, vẫn chết và tái sinh; mục tiêu của người tu là giải thoát luân hồi, không phải cầu sinh thiên để hưởng phước mãi mãi.

Thuật ngữ liên quan