Vô sở đắc
Sanskrit: anupalabdhi
Tinh thần cốt lõi của giáo lý tánh không: rốt ráo không có pháp nào để nắm bắt hay chứng đắc.
Vô sở đắc là một tinh thần cốt tủy của hệ Bát-nhã và phái Trung Quán, chỉ rõ rằng rốt ráo không có một pháp gì để nắm bắt, sở hữu hay chứng đắc thật sự, bởi tất cả các pháp đều tánh không, không có tự tánh cố định.
Gốc từ: “Vô sở đắc” (無所得) nghĩa đen là “không có chỗ được”, không có gì để đạt được. Sanskrit anupalabdhi nghĩa là “không thể nắm bắt, không thể tìm thấy được”.
Về mặt giáo lý, vô sở đắc là hệ quả tự nhiên của tánh không: nếu mọi pháp đều không có tự tánh thì cũng không có đối tượng nào để bám víu, không có “cái được” lẫn “người được”. Tâm kinh diễn đạt điều này qua câu “vô trí diệc vô đắc, dĩ vô sở đắc cố” — không có trí cũng không có chứng đắc, chính vì vô sở đắc mà Bồ-tát đạt tâm vô ngại, xa lìa điên đảo mộng tưởng. Đây cũng là thái độ tu tập của Tam Luận tông: không thiết lập một pháp để chấp giữ, chỉ phá chấp để hiển bày thực tướng.
Ví dụ: Như hư không vốn rỗng rang, ta không thể “nắm” lấy hư không; cũng vậy, người tu Bát-nhã không tìm cách “ôm giữ” cả sự giác ngộ.
Dễ nhầm: Vô sở đắc không có nghĩa tu hành vô ích hay phủ nhận quả vị. Nó phủ nhận thái độ chấp thủ, nhắc rằng chính sự buông bỏ ý niệm “có gì để được” mới là cửa vào giải thoát.