Vô sanh pháp nhẫn
Sanskrit: anutpattika-dharma-kṣānti
Trí an trú nơi lẽ thật rằng các pháp vốn không thật sinh không thật diệt, chứng đắc khi Bồ-tát vào bậc bất thoái.
Vô sanh pháp nhẫn là trí tuệ an trú vững vàng nơi lẽ thật rằng các pháp vốn không thật sinh, không thật diệt. Đây là một chứng ngộ quan trọng trên đường tu Bồ-tát, thường được nói là đạt được khi Bồ-tát bước vào bậc bất thoái chuyển (không còn lui sụt).
Gốc từ: Tiếng Phạn anutpattika-dharma-kṣānti: anutpattika là “không sinh khởi”, dharma là “pháp”, kṣānti là “nhẫn” – ở đây hiểu là sự kham nhẫn, an chịu, tức tâm an trú chấp nhận hoàn toàn không dao động trước chân lý sâu xa. Dịch nghĩa là “an nhẫn nơi lý vô sinh của các pháp”.
“Nhẫn” trong từ này không chỉ là nhịn chịu, mà là sự thâm tín và an định: tâm chứng nhập lý các pháp không sinh không diệt mà không kinh sợ, không lùi bước, không nghi hoặc. Khi đạt vô sanh pháp nhẫn, Bồ-tát thấu suốt tánh không và duyên khởi đến mức kiên cố, từ đó không còn thoái lui khỏi đạo Bồ-đề.
Liên hệ: Trí này nối kết chặt với giáo lý tánh không và quả vị bất thoái chuyển trong các kinh Đại thừa, đánh dấu bước trưởng thành then chốt của hạnh Bồ-tát.
Dễ nhầm: “Vô sanh” không có nghĩa là phủ nhận mọi hiện tượng đang diễn ra, mà nói các pháp không có sự sinh khởi thật có tự tánh. “Nhẫn” ở đây nghiêng về nghĩa an trú, thâm tín chân lý, chứ không đơn thuần là nhẫn nhịn trong đời thường.