Tuệ căn
Pāli: paññindriya
Một trong năm căn lành, chỉ năng lực trí tuệ soi xét và thấy rõ thật tướng của các pháp.
Tuệ căn (paññindriya) là một trong năm căn (ngũ căn) lành, tức năm năng lực tinh thần làm nền tảng cho sự tu tập dẫn đến giải thoát. Tuệ căn chỉ năng lực trí tuệ: khả năng soi xét, quán chiếu và thấy rõ bản chất thật của các pháp, đặc biệt là thấy rõ vô thường, khổ và vô ngã.
Gốc từ: “Tuệ” là trí tuệ, sự hiểu biết sáng suốt; “căn” (indriya) nghĩa là gốc rễ, cũng hàm nghĩa năng lực có sức điều khiển, làm chủ. “Paññindriya” là “năng lực của trí tuệ”.
Năm căn gồm: tín căn (lòng tin), tấn căn (sự nỗ lực), niệm căn (chánh niệm), định căn (sự tập trung) và tuệ căn. Năm căn này khi được phát triển mạnh mẽ thì trở thành năm lực (ngũ lực). Trong nhóm ấy, tuệ căn thường được xem là dẫn đầu, vì chính trí tuệ mới trực tiếp đoạn trừ vô minh và đưa đến giác ngộ. Đồng thời, tuệ căn cần được quân bình với các căn khác: tín và tuệ nên cân nhau để tránh cuồng tín hoặc đa nghi, tấn và định nên cân nhau để tránh dao động hoặc trì trệ.
Trong thực hành: Tuệ căn được nuôi lớn nhờ học hỏi giáo pháp, tư duy chân chánh và nhất là tu tập thiền quán để tự mình thấy rõ sự thật.
Dễ nhầm: Tuệ căn không đơn thuần là sự thông minh hay kiến thức sách vở. Trí tuệ ở đây là cái thấy thực nghiệm về bản chất các pháp, có khả năng chuyển hóa phiền não. Một người uyên bác chưa hẳn đã có tuệ căn mạnh, nếu cái biết ấy không soi sáng và giải thoát nội tâm.