Xả
Pāli: upekkhā
Tâm bình thản, quân bình, không bám víu cũng không ghét bỏ, đối xử công bằng với muôn loài.
Xả là tâm quân bình, an nhiên, không bị cuốn theo thích thú cũng không gạt bỏ điều khó chịu, đối với mọi người và mọi việc bằng thái độ công bằng. Xả không phải lạnh lùng vô cảm hay mặc kệ, mà là sự vững vàng đầy hiểu biết, thương yêu mà không dính mắc.
Gốc từ: chữ Pāli là upekkhā, ghép từ upa- (gần, đúng mức) và ikkhati (nhìn, quan sát) — nghĩa đen là “nhìn xuống một cách bình thản, quan sát mà không nghiêng lệch về bên nào”. Chữ Hán–Việt “xả” có nghĩa “buông ra, bỏ xuống”, đúng với tinh thần buông sự bám víu để giữ tâm quân bình.
Ví dụ: khi giúp đỡ ai đó hết lòng nhưng kết quả không như mong đợi, người có tâm xả vẫn bình thản, không tự dằn vặt cũng không trách móc. Nhờ vậy lòng tốt được bền lâu, không kiệt sức vì kỳ vọng hay được mất.
Dễ nhầm: xả không phải là dửng dưng, vô trách nhiệm hay “sao cũng được”. Người có tâm xả vẫn quan tâm, vẫn hành động hết mình; chỉ là họ buông được sự bám chấp vào kết quả và không để cảm xúc được mất kéo mình lên xuống. Xả vì vậy được xem là phẩm chất chín muồi nhất trong tứ vô lượng tâm (từ – bi – hỷ – xả): nó giữ cho từ, bi, hỷ luôn trong sáng và quân bình, không trở thành lo âu hay dính mắc.