Tứ phần luật
Bộ luật gồm bốn phần của một bộ phái Ấn Độ, trở thành luật tạng phổ biến nhất ở vùng Phật giáo Bắc truyền.
Tứ phần luật là một bộ Luật tạng quan trọng, thuộc về Pháp Tạng bộ (Dharmaguptaka) ở Ấn Độ. Sau khi được truyền dịch sang Hán văn, bộ luật này trở thành luật tạng được hành trì rộng rãi nhất trong Phật giáo Bắc truyền, đặc biệt ở Trung Hoa và Việt Nam.
Gốc từ: “Tứ phần” nghĩa là bốn phần - tên gọi xuất phát từ việc bộ luật được phân thành bốn phần lớn về cấu trúc. “Luật” ở đây tức Vinaya, hệ thống giới luật của người xuất gia.
Nội dung Tứ phần luật bao gồm các học giới (giới điều) dành cho tỳ-kheo và tỳ-kheo-ni, các nhân duyên chế giới, cùng những quy định về sinh hoạt và nghi thức của Tăng đoàn như cách thọ giới, bố-tát (tụng giới định kỳ), an cư, tự tứ. Đây là khuôn mẫu nề nếp giúp đời sống xuất gia được thanh tịnh, hòa hợp.
Liên hệ: Vì sự phổ biến của nó, Tứ phần luật trở thành cơ sở cho việc truyền giới và nghiên cứu giới luật trong nhiều dòng truyền thừa Bắc truyền; từ đó hình thành cả một truyền thống chú giải và “Luật tông”.
Dễ nhầm: “Bốn phần” trong “Tứ phần luật” chỉ nói về cấu trúc chia phần của văn bản, không có nghĩa là bộ luật chỉ có bốn điều giới hay bốn nhóm giới. Số học giới trong đó nhiều hơn rất nhiều. Cũng cần phân biệt Tứ phần luật với luật tạng của các bộ phái khác, mỗi bộ có truyền bản và số giới riêng.