Tứ hoằng thệ nguyện
Bốn lời nguyện lớn mà người phát tâm Bồ tát thường tụng: nguyện độ chúng sinh, dứt phiền não, học mọi pháp môn và thành Phật.
Tứ hoằng thệ nguyện là bốn lời nguyện rộng lớn mà người phát tâm Bồ đề, đi theo con đường Bồ tát, thường phát và tụng đọc. Đây là khung sườn định hướng cả đời tu: vừa hướng ra cứu giúp chúng sinh, vừa hướng vào chuyển hoá bản thân để cuối cùng thành Phật.
Gốc từ: Tứ (四) là bốn, hoằng (弘) là rộng lớn, thệ nguyện (誓願) là lời thề nguyện. “Tứ hoằng thệ nguyện” tức bốn lời nguyện rộng lớn được thề trước Tam Bảo.
Bốn nguyện thường được tụng là: “Chúng sinh vô biên thệ nguyện độ” (nguyện độ vô số chúng sinh), “Phiền não vô tận thệ nguyện đoạn” (nguyện dứt mọi phiền não), “Pháp môn vô lượng thệ nguyện học” (nguyện học vô số pháp môn), và “Phật đạo vô thượng thệ nguyện thành” (nguyện thành tựu Phật đạo cao tột). Điều thú vị là bốn nguyện này tương ứng với Tứ diệu đế: thấy khổ của chúng sinh nên nguyện độ, thấy tập (nguyên nhân) nên nguyện đoạn phiền não, thấy đạo nên nguyện học pháp, hướng tới diệt nên nguyện thành Phật.
Ví dụ: Một Phật tử mỗi sáng tụng bốn nguyện này như tự nhắc kim chỉ nam sống: không chỉ lo cho riêng mình mà còn rộng lòng giúp người, kiên trì học hỏi và chuyển hoá tâm.
Dễ nhầm: Nghe “độ vô biên chúng sinh” rồi thấy bất khả thi nên xem là sáo rỗng là hiểu lệch. Đây là hướng nguyện nuôi lớn tâm rộng lớn, làm được tới đâu quý tới đó, chứ không phải một chỉ tiêu phải hoàn tất ngay.