Bồ đề tâm
Sanskrit: bodhicitta
Tâm nguyện đạt giác ngộ không phải cho riêng mình mà để cứu giúp tất cả chúng sinh.
Bồ đề tâm là trái tim của con đường Đại thừa. Người phát tâm này không mong giác ngộ chỉ để riêng mình an vui, mà nguyện thành Phật để có đủ khả năng giúp tất cả chúng sinh cùng thoát khổ.
Gốc từ: bodhicitta ghép từ bodhi (bồ đề — sự giác ngộ, tỉnh thức) và citta (tâm — ý chí, tấm lòng). Vậy nghĩa đen là “tâm hướng về giác ngộ”. Chữ bồ đề chính là phiên âm của bodhi, còn tâm (心) là lòng, là ý.
Bồ đề tâm gắn liền với lý tưởng Bồ tát — người tự nguyện ở lại trong đời để cứu giúp, thay vì chỉ tìm an vui giải thoát cho riêng mình. Nó cũng nương trên trí tuệ về vô ngã: vì không có ranh giới cứng nhắc giữa “tôi” và “người”, nên giúp người sâu xa cũng là cách hoàn thiện chính mình.
Ví dụ: giống như một người quyết chí học y không chỉ để tự chữa bệnh cho mình, mà để trở thành bác sĩ cứu giúp được nhiều người. Bồ đề tâm khởi đầu bằng lòng thương rộng lớn, rồi được nuôi dưỡng mỗi ngày qua những việc lành nhỏ và ý nguyện không bỏ rơi ai.
Dễ nhầm: bồ đề tâm không chỉ là một cảm xúc thương cảm nhất thời. Lòng thương mà thiếu hiểu biết dễ thành thương hại hoặc kiệt sức; còn bồ đề tâm là nguyện lực bền bỉ, gắn với trí tuệ, biết rằng giúp người sâu xa nhất là giúp họ tự thấy đường thoát khổ. Vì vậy phát tâm này được xem như hạt giống đầu tiên, định hướng cho cả một đời tu.