Tứ giới sai biệt
Pāli: catudhātu-vavatthāna
Pháp quán phân tích bốn đại trong thân để thấy thân chỉ là tổ hợp vật chất do duyên hợp, không có một cái ngã.
Tứ giới sai biệt (catudhātu-vavatthāna) là một pháp thiền quán trong truyền thống Phật giáo, trong đó hành giả phân tích thân thể thành bốn đại (đất, nước, lửa, gió) để thấy rằng thân này chỉ là một tổ hợp các yếu tố vật chất do duyên hợp, không có một cái “tôi” hay tự ngã thường hằng nào ẩn bên trong.
Gốc từ: “Tứ” là bốn; “giới” ở đây chỉ các “đại” (yếu tố, dhātu); “sai biệt” nghĩa là phân định, biện biệt rõ ràng từng thứ. Tên Pāli “catudhātu-vavatthāna” có nghĩa là “sự xác định, phân định bốn đại”.
Trong pháp quán này, hành giả lần lượt nhận diện trong thân: yếu tố đất (tính cứng, chắc như xương, thịt), nước (tính kết dính, ẩm ướt như máu, dịch), lửa (tính nóng, sức nóng tiêu hóa và thân nhiệt) và gió (tính chuyển động như hơi thở, sự co duỗi). Khi nhìn thân theo cách phân tích này, ý niệm về một thân thể nguyên khối “của tôi” dần tan rã, thay vào đó là cái thấy về một dòng hiện tượng vật chất sinh diệt theo điều kiện. Đây là một phương tiện thiết thực để thâm nhập vô ngã, thường được xếp trong các đề mục quán thân niệm xứ.
Dễ nhầm: Pháp quán này không nhằm khinh chê hay ghê tởm thân thể một cách cực đoan, cũng không phủ nhận sự sống. Mục đích là tháo gỡ sự bám chấp sai lầm vào thân như một cái ngã, để bớt khổ và thấy đúng sự thật, chứ không phải để chán ghét và hành hạ thân.