Thiền quán
Pāli: vipassanā
Pháp thiền quan sát thân tâm để thấy rõ vô thường, khổ, vô ngã; còn gọi là thiền minh sát.
Thiền quán (thiền minh sát, Vipassanā) là pháp thiền quan sát thân và tâm một cách thầm lặng để thấy rõ ba đặc tính của mọi hiện tượng: vô thường (luôn đổi thay), khổ (không trọn vẹn) và vô ngã (không có cái tôi cố định). Khác với việc cố ép tâm yên một chỗ, thiền quán chú trọng nhìn rõ điều đang diễn ra.
Gốc từ: “quán” nghĩa là quan sát, nhìn sâu, soi xét. Từ Pāli vipassanā ghép vi (rõ ràng, thấu suốt) và passanā (sự thấy) — nghĩa gốc là “thấy một cách rõ ràng, thấy suốt”, tức nhìn thẳng vào bản chất sự vật.
Ví dụ: khi một cơn buồn nổi lên, thay vì cuốn theo hay xua đuổi, người tập chỉ lặng lẽ ghi nhận “đang có buồn” rồi thấy nó dâng lên và tan đi. Quan sát như vậy nhiều lần, ta dần hiểu cảm xúc chỉ là dòng chảy thoáng qua, nhờ đó bớt dính mắc. Đây chính là cách phần Tuệ trong giới–định–tuệ được nuôi lớn, thường đặt trên nền tâm định (thiền chỉ).
Trong thực hành: người mới có thể bắt đầu rất đơn giản — ngồi yên, đặt tên thầm cho điều nổi bật đang xảy ra: “thở vào”, “thở ra”, “nghe tiếng”, “đang nghĩ”, “đang mỏi”. Thái độ cốt yếu là ghi nhận không phán xét, không cố đẩy đi hay níu lại. Chính sự quan sát kiên nhẫn ấy, chứ không phải đạt được một trạng thái đặc biệt nào, mới là nơi tuệ giác lặng lẽ lớn lên.
Dễ nhầm: thiền quán không phải là cố “đầu óc trống rỗng” hay tìm kiếm cảm giác lâng lâng; mục đích là thấy rõ sự thật của thân tâm, chứ không phải đạt một trạng thái dễ chịu nào đó.