Trung Luận
Sanskrit: Mūlamadhyamakakārikā
Tác phẩm nền tảng của Bồ tát Long Thọ, dùng lập luận chặt chẽ để phá chấp và làm sáng tỏ tánh không cùng lý trung đạo.
Trung Luận là bộ luận căn bản của Bồ tát Long Thọ, được xem là văn bản nền móng của Trung quán tông trong Phật giáo Đại thừa. Tác phẩm gồm nhiều bài kệ ngắn, lần lượt khảo sát các khái niệm quen thuộc như nhân quả, chuyển động, thời gian, khổ, Niết bàn… để chỉ ra rằng không khái niệm nào chứa đựng một tự tánh độc lập, cố định.
Gốc từ: Tên Sanskrit Mūlamadhyamakakārikā nghĩa là “những bài kệ căn bản về trung đạo”: mūla (gốc, căn bản), madhyamaka (trung đạo, ở giữa), kārikā (bài kệ luận). Hán–Việt gọi gọn là Trung Luận.
Phương pháp đặc trưng của sách là biện chứng phá chấp: thay vì khẳng định một lập trường mới, Long Thọ phân tích để cho thấy mọi quan niệm cực đoan (“có thật”, “không có”) đều tự mâu thuẫn. Khi các chấp trước sụp đổ, tánh không và trung đạo tự hiển lộ. Trung Luận vì thế ảnh hưởng sâu rộng đến triết học Phật giáo ở Ấn Độ, Tây Tạng và Đông Á.
Ví dụ: Lập luận của sách giống như khi ta truy hỏi “cái xe nằm ở đâu” — không thấy trong bánh, khung hay máy riêng lẻ — để nhận ra “xe” chỉ là tên gọi đặt trên các bộ phận do duyên hợp lại.
Dễ nhầm: Nhiều người đọc Trung Luận tưởng Long Thọ muốn bác bỏ mọi thứ, dẫn đến hư vô. Thực ra mục tiêu là phá chấp, gỡ bỏ cái nhìn sai về tự tánh, chứ không phủ nhận đời sống và đạo đức.