Trà tỳ
Lễ hỏa táng nhục thân của Phật hoặc chư tăng theo nghi thức Phật giáo.
Trà tỳ là lễ hỏa táng nhục thân của Đức Phật hoặc của chư tăng theo nghi thức Phật giáo. Đây là từ phiên âm, chỉ việc thiêu thân sau khi viên tịch.
Gốc từ: “trà tỳ” (còn viết “trà-tỳ”, “xà-duy”) là phiên âm từ tiếng Phạn–Pāli jhāpita / jhāpeti, nghĩa là “đốt, thiêu”. Vì là phiên âm nên bản thân hai chữ Hán không mang nghĩa, mà chỉ ghi lại âm của từ Ấn Độ chỉ việc hỏa táng.
Trong truyền thống, lễ trà tỳ được tiến hành trang nghiêm, kèm tụng kinh, niệm Phật để tiễn đưa người đã khuất. Với người tu, hình ảnh thân xác trở về với lửa và tro bụi cũng là một lời nhắc sâu sắc về lẽ vô thường: thân này do bốn đại (đất, nước, gió, lửa) tạm hợp, rồi cũng tan rã, nên điều đáng quý là công phu tu tập và những việc lành để lại cho đời.
Nhìn ở góc độ giáo lý, trà tỳ phản ánh cái nhìn điềm tĩnh của đạo Phật trước cái chết: thân tứ đại chỉ là chỗ nương tạm, không phải “cái tôi” để bám chặt — đây cũng là một cách quán chiếu vô ngã. Vì thế nghi lễ này vừa trang nghiêm tiễn biệt, vừa nhẹ nhàng nhắc người sống buông bớt sợ hãi và sống sao cho khi ra đi, cái còn lại không phải nắm tro mà là phước đức và ảnh hưởng tốt lành.
Dễ nhầm: trà tỳ chỉ là cách phiên âm việc hỏa táng theo nghi Phật giáo, không phải một nghi thức “thần bí” tạo ra xá lợi một cách huyền hoặc. Việc sau lễ trà tỳ đôi khi tìm thấy xá lợi được Phật tử trân trọng, nhưng tinh thần chính của lễ vẫn là tiễn biệt trang nghiêm và quán chiếu vô thường.