Tánh ác
Học thuyết của tông Thiên Thai cho rằng bản tánh vốn đủ cả thiện lẫn ác, nên Phật tuy không làm ác vẫn không đoạn tánh ác.
Tánh ác là một học thuyết đặc sắc của tông Thiên Thai, chủ trương rằng trong bản tánh của mọi chúng sinh và cả chư Phật đều sẵn đủ cả thiện lẫn ác. Điểm then chốt là: Phật tuy đã đoạn sạch hành vi ác (tu ác), nhưng không đoạn tánh ác — cái khả năng vốn có ấy — nhờ vậy Phật mới có thể tự tại thị hiện vào các cảnh giới ác để cứu độ chúng sinh.
Gốc từ: “Tánh” (性) là bản tánh, cái vốn sẵn; “ác” (惡) là điều xấu ác. “Tánh ác” chỉ tánh ác sẵn đủ trong bản thể, phân biệt với “tu ác” là việc làm ác trên hành vi.
Học thuyết này gắn với giáo nghĩa “tánh cụ” (bản tánh đầy đủ mười pháp giới) của Thiên Thai, do ngài Trí Khải triển khai và được hậu thế như Tri Lễ làm rõ. Logic của nó: nếu Phật đoạn hẳn cả tánh ác thì sẽ không còn “đồng sự” với chúng sinh trong cõi ác để hóa độ. Vì giữ tánh ác mà chuyển thành diệu dụng, Phật mới hiện thân khắp các đường để tùy duyên cứu vớt. Đây là một quan điểm táo bạo, làm nổi bật tư tưởng “viên dung” và bất nhị của Thiên Thai.
Liên hệ: Tánh ác đi đôi với tánh thiện; cả hai cùng có trong bản tánh, thể hiện cái nhìn không tách rời thiện - ác một cách cứng nhắc của giáo lý viên giáo.
Dễ nhầm: “Phật không đoạn tánh ác” tuyệt nhiên không có nghĩa Phật còn làm điều ác hay còn phiền não. Phật đã đoạn sạch hành vi ác (tu ác) và phiền não; cái còn giữ chỉ là khả năng tánh, đã được chuyển hóa thành phương tiện độ sinh tự tại. Hiểu lệch điều này dễ dẫn đến ngộ nhận nghiêm trọng.