Bỏ qua, tới nội dung chính
🔍 👤

Thường Bất Khinh Bồ Tát

Sanskrit: Sadāparibhūta

Vị Bồ-tát trong Kinh Pháp Hoa luôn cung kính lễ lạy mọi người vì tin rằng ai cũng sẽ thành Phật; chính là tiền thân Đức Thích Ca.

Thường Bất Khinh Bồ Tát là một nhân vật biểu tượng trong Kinh Pháp Hoa, nổi tiếng với hạnh nguyện độc đáo: gặp bất kỳ ai, dù tăng hay tục, dù người ấy đối xử với mình thế nào, Ngài đều cung kính chắp tay lễ lạy và nói: “Tôi không dám khinh các ngài, vì các ngài đều sẽ thành Phật.” Kinh kể rằng có người mắng nhiếc, ném gậy đá, Ngài vẫn tránh đi xa mà lễ lạy, không hề thối tâm.

Gốc từ: “Sadāparibhūta” (Sanskrit): sadā (luôn luôn, thường hằng) + aparibhūta/paribhūta gắn với nghĩa “không khinh / bị khinh”; Hán dịch Thường Bất Khinh (常不輕) — “luôn không khinh thường ai”.

Hạnh của Thường Bất Khinh thể hiện cốt lõi tư tưởng Pháp Hoa về Phật tánh bình đẳng nơi tất cả chúng sinh: mỗi người, dù còn mê lầm, đều mang khả năng giác ngộ. Kinh tiết lộ vị Bồ-tát này chính là tiền thân Đức Thích Ca, cho thấy chính nhờ tu hạnh cung kính, kiên nhẫn ấy mà Ngài tích lũy công đức để thành Phật.

Trong thực hành: Hạnh Thường Bất Khinh nhắc người tu nhìn mọi người bằng con mắt tôn trọng, không coi thường ai, vì không thể biết ai sẽ giác ngộ trước.

Dễ nhầm: “Bất khinh” nghĩa là “không khinh người khác”, chứ không phải “không bị xem nhẹ”; trọng tâm là thái độ cung kính của Ngài đối với chúng sinh.

Thuật ngữ liên quan