Thập niệm
Mười niệm danh hiệu Phật A Di Đà liên tục, thường nói đến trong bối cảnh trợ niệm lúc lâm chung để cầu vãng sinh.
Thập niệm là mười niệm danh hiệu Phật A Di Đà một cách liên tục, chuyên nhất; trong giáo lý Tịnh Độ, đây thường được nêu trong bối cảnh người sắp mệnh chung giữ được mười niệm thành tựu để được tiếp dẫn vãng sinh về cõi Cực Lạc.
Gốc từ: “Thập” (十) là mười; “niệm” (念) là nhớ nghĩ, xưng niệm. Tùy cách hiểu, “niệm” có thể là mười câu xưng danh, hoặc mười niệm tâm tương tục không gián đoạn duyên về Phật.
Khái niệm này gắn với lời nguyện thứ mười tám trong bốn mươi tám đại nguyện của Phật A Di Đà theo kinh Vô Lượng Thọ, và với phẩm hạ trong kinh Quán Vô Lượng Thọ, nơi nói đến người tạo nghiệp nặng mà lúc lâm chung gặp thiện tri thức khuyên niệm Phật, đủ mười niệm liền được vãng sinh. Điểm cốt lõi là sức mạnh của tín – nguyện – hành và bản nguyện tiếp dẫn của Đức Phật.
Trong thực hành: Truyền thống Tịnh Độ phát triển pháp trợ niệm lúc lâm chung, nơi bạn đồng tu trợ giúp người sắp mất duy trì chánh niệm, xưng danh hiệu Phật, lấy ý “mười niệm” làm chỗ nương.
Dễ nhầm: “Thập niệm” trong Tịnh Độ (mười niệm A Di Đà) khác với “thập niệm” theo nghĩa mười đề mục tùy niệm trong giáo lý chung (niệm Phật, niệm Pháp, niệm Tăng, niệm giới, niệm thí, niệm thiên…). Cũng không nên hiểu cứng nhắc rằng chỉ cần đếm đủ mười tiếng là chắc chắn vãng sinh mà bỏ qua yếu tố tín nguyện và tâm thành.