Vãng sinh
Sự sinh về cõi Tịnh độ sau khi mạng chung, nhờ công phu niệm Phật và nguyện lực.
Vãng sinh là sự sinh về cõi Tịnh độ (cõi trong sạch, an lành của một vị Phật, thường nhắc đến là cõi Cực Lạc của Phật A Di Đà) sau khi qua đời, nhờ công phu niệm Phật và sức mạnh của lời nguyện. Đây là pháp tu trọng tâm của truyền thống Tịnh độ tông.
Gốc từ: “vãng” (往) nghĩa là đi tới, đi về; “sinh” (生) là sinh ra. “Vãng sinh” là “đi về (cõi kia mà) sinh ra” — nhấn vào việc thần thức hướng về và thọ sinh nơi cõi Tịnh độ, chứ không phải “chết” theo nghĩa kết thúc.
Cốt lõi của pháp môn này là ba yếu tố: tin sâu, nguyện thiết và chuyên cần niệm Phật (tín – nguyện – hạnh). Ví dụ: một người lớn tuổi giữ tâm an định bằng cách mỗi ngày thành kính niệm danh hiệu Phật, gửi gắm niềm tin và mong ước được sinh về cõi an lành; sự thực hành đều đặn ấy giúp họ sống nhẹ nhõm hơn ngay trong hiện tại, bớt sợ hãi trước cái chết.
Dễ nhầm: vãng sinh không được hiểu như “lên thiên đường để hưởng phúc” rồi dừng lại ở đó. Cõi Tịnh độ được xem là một môi trường thuận lợi để tiếp tục tu tập cho đến giác ngộ trọn vẹn, chứ không phải đích cuối cùng. Cũng vậy, niệm Phật không chỉ là việc cho lúc lâm chung: chính sự nhất tâm thành kính mỗi ngày làm lắng dịu tham, sân và đem lại an lạc cho người tu ngay trong hiện tại.