Bỏ qua, tới nội dung chính
🔍 👤

Thanh Tịnh Đại Hải Chúng Bồ Tát

Danh hiệu tôn xưng vô số vị Bồ tát thanh tịnh đông như biển cả ở cõi Cực Lạc, thường được niệm trong khóa lễ Tịnh độ.

Thanh Tịnh Đại Hải Chúng Bồ Tát là một danh hiệu tôn xưng chỉ vô lượng vô số các vị Bồ tát thanh tịnh đang tu tập và an trú ở cõi Cực Lạc của Đức Phật A Di Đà. Danh hiệu này thường được xướng niệm ở phần cuối các khóa lễ và thời niệm Phật theo pháp môn Tịnh độ, sau khi đã đảnh lễ Phật A Di Đà, Bồ tát Quán Thế Âm và Bồ tát Đại Thế Chí.

Gốc từ: Chiết tự Hán–Việt: Thanh Tịnh là trong sạch, không nhiễm ô; Đại Hải là biển lớn; Chúng là số đông, hội chúng. Gộp lại: “hội chúng Bồ tát thanh tịnh đông đảo như biển cả”. Hình ảnh “biển” diễn tả số lượng nhiều vô kể.

Ý nghĩa của việc xưng niệm danh hiệu này là đảnh lễ và quy hướng về toàn thể thánh chúng ở Cực Lạc, chứ không chỉ riêng một vài vị. Nó nhắc người tu rằng cõi Tịnh độ là một môi trường tu học với vô số bạn lành thanh tịnh, và phát nguyện vãng sinh là phát nguyện được dự vào hải hội ấy. Cách xưng niệm này thể hiện tinh thần khiêm cung và lòng tôn kính rộng khắp của hành giả Tịnh độ.

Ví dụ: Trong nhiều thời công phu, người tu chắp tay niệm: “Nam mô Thanh Tịnh Đại Hải Chúng Bồ Tát” như lời chào kính cả đại chúng thánh hiền nơi Cực Lạc.

Dễ nhầm: Đây không phải tên riêng của một vị Bồ tát cụ thể, mà là danh xưng chung cho vô số Bồ tát. Hiểu đúng giúp tránh việc đi tìm “tiểu sử” của một vị duy nhất.

Thuật ngữ liên quan