Tam tư lương
Ba điều kiện cốt yếu để được vãng sinh về cõi Tịnh độ: lòng tin, ý nguyện và sự thực hành. Thiếu một trong ba thì việc niệm Phật khó thành tựu.
Tam tư lương là ba điều kiện căn bản, ví như “ba thứ lương thực” mà người tu Tịnh độ cần chuẩn bị để được vãng sinh về cõi Cực Lạc của Phật A Di Đà. Ba điều đó là: Tín (lòng tin), Nguyện (ý nguyện), và Hạnh (sự thực hành, chủ yếu là niệm Phật). Đây là cốt tủy hành trì của pháp môn Tịnh độ.
Gốc từ: “Tư lương” trong Hán-Việt nghĩa đen là lương thực, hành trang mang theo cho một chuyến đi xa. “Tam tư lương” tức ba món hành trang thiết yếu cho cuộc “hành trình” về Tịnh độ.
Ba yếu tố này gắn bó chặt chẽ, không thể tách rời. Tín là tin sâu rằng có cõi Cực Lạc và nguyện lực của Phật A Di Đà là thật; Nguyện là tha thiết muốn được sinh về cõi ấy, dứt khoát buông cõi này; Hạnh là thực sự bắt tay hành trì, chuyên cần niệm Phật. Tịnh độ tông nhấn mạnh: tin mà không nguyện thì hời hợt, nguyện mà không hành thì suông, hành mà thiếu tín nguyện thì chỉ là đọc danh hiệu ngoài miệng.
Ví dụ: Giống như muốn đi du học: phải tin trường ấy có thật và tốt (Tín), thực lòng muốn đi (Nguyện), rồi thực sự làm hồ sơ và lên đường (Hạnh) — thiếu bước nào cũng không tới nơi.
Dễ nhầm: Nhiều người tưởng chỉ cần niệm Phật cho nhiều (Hạnh) là đủ. Truyền thống Tịnh độ nhắc rằng nếu thiếu lòng tin và ý nguyện thì câu niệm Phật mất đi sức mạnh dẫn dắt, khó cảm ứng vãng sinh.