Phương tiện
Sanskrit: upāya
Cách thức khéo léo, uyển chuyển mà Phật và Bồ tát dùng để dẫn dắt chúng sinh theo căn cơ mỗi người.
Phương tiện chỉ những cách dạy và dẫn dắt khéo léo, linh hoạt mà Phật và Bồ tát dùng để giúp từng người theo đúng hoàn cảnh và khả năng của họ. Cùng một sự thật, nhưng có thể được trình bày đơn giản cho người mới, sâu hơn cho người đã vững, miễn sao người nghe tiếp nhận được và tiến bộ.
Gốc từ: “phương” là cách thức, phương pháp; “tiện” là tiện lợi, thích hợp. “Phương tiện” nghĩa là cách làm thích hợp, khéo dùng tùy lúc. Từ Phạn tương ứng là upāya, nghĩa gốc là “phương cách, cách tiếp cận khéo léo” để đạt mục đích.
Ví dụ: một thầy giáo giỏi không dạy mọi học trò y như nhau, mà đổi cách giảng cho phù hợp từng em. Phương tiện trong đạo Phật cũng vậy: mềm dẻo bên ngoài nhưng vẫn hướng tới một đích là giúp người bớt khổ. Vì luôn đặt trên nền từ bi và trí tuệ, phương tiện khéo mà không lệch hướng.
Dễ nhầm: “khéo léo” ở đây không có nghĩa là được phép nói dối hay làm điều sai để đạt mục đích. Phương tiện luôn đặt trên nền từ bi và trí tuệ, nhằm dẫn người đến điều thiện và sự thật, chứ không phải để thao túng. Cốt lõi vẫn là sự thật và lòng thương; chỉ có cách diễn đạt là uyển chuyển tùy người mà thôi. Lấy “phương tiện” làm cớ để biện minh cho hành vi bất thiện là hiểu sai hoàn toàn tinh thần của nó.