Phú Lâu Na
Pāli: Puṇṇa · Sanskrit: Pūrṇa
Một trong mười vị đại đệ tử của Đức Phật, nổi tiếng giảng pháp hay và thuyết phục đến mức cảm hóa được cả những vùng đất hung dữ.
Phú Lâu Na (gọi đủ là Phú Lâu Na Di Đa La Ni Tử) là một trong mười vị đại đệ tử của Đức Phật, được tôn xưng là bậc thuyết pháp đệ nhất nhờ tài biện luận sắc bén và khả năng diễn đạt giáo pháp rõ ràng, dễ đi vào lòng người. Ông xuất thân dòng dõi quý tộc, từ bỏ đời sống giàu sang để theo Phật, rồi trở thành người truyền giảng có sức cảm hóa lớn, đưa nhiều người đến với con đường giải thoát.
Gốc từ: Tên Pāli Puṇṇa (Phạn Pūrṇa) nghĩa là “đầy đủ, viên mãn”; phần Mantāniputta chỉ ông là con của bà Mantāni. Phiên âm Hán–Việt thành Phú Lâu Na.
Trong tăng đoàn thời Phật, mỗi đại đệ tử trội về một hạnh: Xá Lợi Phất trí tuệ, Mục Kiền Liên thần thông, còn Phú Lâu Na nổi bật ở biện tài — khả năng giảng giải khế hợp căn cơ người nghe. Vai trò của ông cho thấy Phật pháp không chỉ cần chứng ngộ nội tâm mà còn cần người khéo chuyển tải lời dạy đến quần chúng, làm cầu nối giữa giáo lý thâm sâu và đời sống thường nhật.
Ví dụ: Một giai thoại tiêu biểu kể rằng ông xin Phật cho đến hoằng pháp ở một xứ xa, nơi dân chúng nổi tiếng thô bạo. Phật hỏi nếu bị mắng chửi, bị đánh, thậm chí bị hại thì sao; ông lần lượt đáp rằng vẫn xem đó là điều may, vì người ta chưa làm điều tệ hơn. Tinh thần nhẫn nhục và dấn thân ấy giúp ông cảm hóa được cả vùng đất ấy.
Dễ nhầm: Có nhiều nhân vật tên gần giống trong kinh điển (chữ “Phú Lâu Na” hay “Puṇṇa” được dùng cho vài người khác nhau). Vị đại đệ tử thuyết pháp đệ nhất là Phú Lâu Na Di Đa La Ni Tử, không nên lẫn với các tỳ kheo trùng tên khác xuất hiện trong các bộ kinh.