Bỏ qua, tới nội dung chính
🔍 👤

Phật Đồ Trừng

Cao tăng Tây Vực có công lớn truyền bá Phật pháp ở Trung Hoa thế kỷ thứ 4.

Phật Đồ Trừng là một cao tăng đến từ Tây Vực (vùng Trung Á), hoằng pháp ở Trung Hoa vào thế kỷ thứ 4, dưới thời nước Hậu Triệu trong giai đoạn loạn lạc Ngũ Hồ. Ngài được giới cầm quyền Hậu Triệu kính trọng và nhờ đó có điều kiện hoằng truyền Phật pháp rộng khắp vùng Trung nguyên.

Gốc từ: “Phật Đồ Trừng” là phiên âm Hán tên Phạn của ngài; cách phiên âm tên các vị tăng Tây Vực buổi đầu thường giữ âm gần với nguyên ngữ.

Vai trò lịch sử của Phật Đồ Trừng rất quan trọng: trong bối cảnh chiến tranh liên miên, ngài góp phần khiến triều đình bớt bạo ngược và tạo điều kiện cho Phật giáo bén rễ ở phương Bắc. Đặc biệt, ngài đào tạo nhiều đệ tử kiệt xuất, trong đó nổi bật là Đạo An — vị tăng có ảnh hưởng lớn tới việc tổ chức Tăng đoàn, chỉnh lý kinh điển và đặt nền cho Phật học Trung Hoa. Qua đó, ảnh hưởng của Phật Đồ Trừng kéo dài qua nhiều thế hệ học trò.

Ví dụ: Đạo An, học trò của Phật Đồ Trừng, về sau quy định tăng sĩ Trung Hoa lấy họ Thích (Thích-ca) làm họ chung — một di sản gián tiếp từ truyền thống do thầy ngài gây dựng.

Dễ nhầm: Đừng nhầm Phật Đồ Trừng với Cưu Ma La Thập, một dịch giả lớn đến Trung Hoa muộn hơn. Nhiều giai thoại về thần dị quanh Phật Đồ Trừng là tư liệu truyền thống, nên hiểu trong khung tín ngưỡng chứ không khẳng định như sự kiện lịch sử.

Thuật ngữ liên quan