Pháp luân thường chuyển
Lời nguyện cầu bánh xe Chánh pháp luôn được chuyển vận, tức Phật pháp được truyền bá không dứt.
Pháp luân thường chuyển là một câu nguyện cầu quen thuộc, mong cho bánh xe Chánh pháp luôn được vận chuyển, nghĩa là Phật pháp được hoằng truyền, giảng dạy liên tục không gián đoạn ở thế gian. Câu này thường thấy trong các lời cầu nguyện, hồi hướng cuối thời khóa.
Gốc từ: Pháp luân là bánh xe pháp (pháp là giáo pháp, luân là bánh xe); thường là luôn luôn, mãi mãi; chuyển là xoay chuyển, vận hành. Cả câu: bánh xe pháp luôn xoay chuyển.
Hình ảnh bánh xe pháp bắt nguồn từ sự kiện Phật chuyển pháp luân lần đầu tại vườn Lộc Uyển, khi ngài thuyết giảng Tứ diệu đế cho năm anh em Kiều-trần-như. “Chuyển pháp luân” ví việc thuyết pháp như lăn một bánh xe lớn nghiền nát vô minh, lăn đến đâu giáo pháp lan tỏa đến đó. Nguyện pháp luân thường chuyển vì thế là mong Chánh pháp được tiếp nối, có người giảng, có người tu, không bị mai một qua các thời đại.
Liên hệ: Câu này thường đi đôi với các nguyện như “Phật nhật tăng huy” (mặt trời Phật pháp thêm rạng), “thiên hạ thái bình”, thể hiện ước nguyện hộ trì Tam bảo và lợi lạc chúng sinh.
Dễ nhầm: “Pháp luân thường chuyển” thuần túy là lời nguyện về sự trường tồn của giáo pháp. Không nên nhầm chữ “pháp luân” trong câu này với những cách dùng khác ngoài Phật giáo; ở đây nó chỉ giáo pháp do Đức Phật tuyên thuyết và sự lưu truyền của giáo pháp ấy.