Pháp luân
Bánh xe Pháp — biểu tượng giáo pháp của Phật, "chuyển pháp luân" nghĩa là bắt đầu giảng dạy.
Pháp luân nghĩa là “bánh xe Pháp”, một trong những biểu tượng lâu đời nhất của đạo Phật. Hình bánh xe gợi ý rằng giáo pháp luôn chuyển động, lan tỏa và đưa người tu tiến tới; các nan hoa thường được hiểu là tượng trưng cho con đường tu tập như Bát Chánh Đạo (với tám nan tiêu biểu).
Gốc từ: “pháp” là giáo pháp, lời dạy chân chính; “luân” (Hán Việt) là bánh xe. “Pháp luân” dịch từ Sanskrit dharmacakra — dharma (pháp) cộng cakra (bánh xe). Bánh xe vừa gợi sự chuyển động không ngừng, vừa gợi hình ảnh đoàn xe lăn tới, nghiền nát chướng ngại trên đường.
Thành ngữ “chuyển pháp luân” chỉ việc Đức Phật bắt đầu giảng dạy lần đầu sau khi giác ngộ. Ví dụ: khi thấy hình bánh xe này trên cổng chùa, trên quốc kỳ một số nước, hay trong các biểu tượng Phật giáo, bạn có thể hiểu đó là dấu hiệu của giáo pháp đang được trao truyền.
Bài giảng đầu tiên ấy, theo truyền thống, chính là nơi Đức Phật trình bày Tứ Diệu Đế và Bát Chánh Đạo — nền tảng của toàn bộ giáo lý. Vì vậy bánh xe Pháp không chỉ là một họa tiết trang trí, mà cô đọng cả tinh thần cốt lõi của đạo Phật: có con đường thực tế để hiểu khổ và vượt khổ, và con đường ấy được trao truyền liên tục từ người này sang người khác qua bao thế hệ.
Dễ nhầm: pháp luân không phải một vật linh thiêng để cầu cúng cho được phước, mà là một biểu tượng nhắc nhở. Thấy bánh xe Pháp là thấy lời mời gọi bước vào con đường thực hành, chứ không phải một bùa hộ mệnh.