Bỏ qua, tới nội dung chính
🔍 👤

Pháp loa

Sanskrit: Śaṅkha

Vỏ ốc tù và dùng làm pháp khí, biểu trưng cho âm thanh giáo pháp vang vọng khắp nơi.

Pháp loavỏ ốc (ốc xà cừ, tù và) được dùng làm pháp khí và biểu tượng trong Phật giáo, tượng trưng cho âm thanh của Phật pháp vang xa, truyền đi khắp nơi để thức tỉnh muôn loài. Khi thổi, vỏ ốc phát ra âm thanh ngân vang rền rĩ; hình ảnh ấy được ví với tiếng pháp của Đức Phật lan tỏa, đánh thức chúng sinh khỏi giấc mê.

Gốc từ: Pháp (giáo pháp) + loa (con ốc, tù và). Sanskrit śaṅkha nghĩa là “vỏ ốc, tù và” – vật vốn được dùng trong nghi lễ và chiến trận ở Ấn Độ cổ.

Pháp loa là một trong bát kiết tường (tám biểu tượng cát tường) thường thấy trong nghệ thuật Phật giáo, nhất là truyền thống Mật tông – Kim Cương thừa. Mỗi biểu tượng mang một ý nghĩa: pháp loa biểu trưng cho sự lan truyền của giáo phápdanh tiếng tốt lành. Hình ảnh thổi pháp loa cũng gắn với việc tuyên dương chánh pháp, tương tự ý nghĩa của chuyển pháp luân (vận chuyển bánh xe pháp).

Liên hệ: Trong bát kiết tường, pháp loa thường đi cùng pháp luân (bánh xe pháp), bảo cái (lọng báu), liên hoa (hoa sen)… mỗi vật một tầng nghĩa biểu trưng.

Dễ nhầm: Pháp loa là pháp khí biểu tượng, không nên hiểu tiếng ốc tự thân có “thần lực” gì. Ý nghĩa nằm ở chỗ biểu trưng cho âm thanh chánh pháp. Cũng cần phân biệt pháp loa (vỏ ốc) với Pháp Loa là tên một vị Tổ sư Thiền phái Trúc Lâm – hai khái niệm trùng âm nhưng khác hẳn nhau.

Thuật ngữ liên quan