Phẫn
Pāli: kodha · Sanskrit: krodha
Một trạng thái tâm bất thiện thuộc nhóm phiền não nhỏ, là cơn giận bừng phát ngay khi gặp cảnh trái ý trước mắt.
Phẫn là một tâm sở (trạng thái tâm) bất thiện, thuộc nhóm tiểu tùy phiền não trong Duy thức học. Đó là cơn giận dữ bừng bừng nổi lên ngay lập tức khi đối diện một cảnh nghịch ý đang hiện diện trước mắt — như bị xúc phạm, bị cản trở. Phẫn mang tính bộc phát, nóng nảy, thường biểu lộ ra nét mặt, lời nói hay hành động.
Gốc từ: Chữ Hán “phẫn” (忿) nghĩa là tức giận, phẫn nộ. Tiếng Pāli kodha / Sanskrit krodha cũng có nghĩa “cơn giận”.
Trong hệ thống tâm sở, phẫn được xếp là một phần biểu hiện cụ thể của căn bản phiền não sân (sự ghét bỏ). Sân là gốc rễ sâu kín; phẫn là dạng nổi lên tức thời khi có duyên kích phát. Vì thuộc tiểu tùy phiền não — loại khởi riêng lẻ, phạm vi hẹp nhưng cường độ mạnh — phẫn dễ kéo theo các tâm sở xấu khác như “hận” (ôm giận lâu) và “não” (bực dọc dai dẳng), nếu không kịp nhận diện và buông.
Trong thực hành: Người tu tập chánh niệm được khuyến khích nhận biết phẫn ngay khi nó vừa khởi, thấy rõ tính bộc phát và tai hại của nó, nhờ đó không để cơn giận chuyển thành lời nói hay hành động gây tổn thương.
Dễ nhầm: Phẫn (giận bùng phát tức thời) khác với hận (ôm giữ oán giận lâu dài) dù cùng gốc sân. Phẫn nổi nhanh, tan cũng có thể nhanh; hận âm ỉ, kết chặt. Phân biệt rõ giúp ứng xử đúng với từng trạng thái.