Niệm tịch tịnh
Pāli: upasamānussati
Một trong các đề mục tu tập bằng cách thường nhớ nghĩ đến sự vắng lặng, an ổn tuyệt đối của Niết bàn.
Niệm tịch tịnh (còn gọi là Tịch tịnh tùy niệm) là một đề mục thiền quán, trong đó hành giả thường tưởng nhớ, quán niệm đến sự tịch tịnh — trạng thái vắng lặng, dứt sạch phiền não, tức ân đức an tịnh của Niết bàn. Đây là một trong mười niệm (thập tùy niệm) được nêu trong các pháp môn tu định.
Gốc từ: Pāli upasama nghĩa là “sự lắng dịu, vắng lặng, tịch tĩnh”; anussati là “tùy niệm, sự thường nhớ nghĩ” — ghép lại là “sự thường niệm về trạng thái tịch tịnh”.
Về vị trí trong hệ thống tu tập, mười niệm gồm niệm Phật, niệm Pháp, niệm Tăng, niệm giới, niệm thí, niệm thiên, niệm chết, niệm thân, niệm hơi thở và niệm tịch tịnh. Niệm tịch tịnh hướng tâm đến phẩm chất an ổn rốt ráo của giải thoát: nơi không còn sinh tử, khổ đau, dao động. Quán niệm như vậy giúp tâm sinh tín lạc, hướng cầu Niết bàn, đồng thời làm lắng dịu các tâm bất thiện và nuôi dưỡng sự an tịnh nội tâm.
Ví dụ: Hành giả lặng lẽ tác ý đến đặc tính “vắng lặng, dứt mọi nóng bức” của Niết bàn, nhờ đó tâm bớt xao động và nghiêng về sự buông xả.
Dễ nhầm: Niệm tịch tịnh là quán về phẩm chất an tịnh của giải thoát, không phải chỉ là ngồi yên cho tâm “trống rỗng”; đối tượng của niệm này là ân đức Niết bàn, mang nội dung rõ ràng chứ không phải sự vô ký mơ hồ.