Niệm thọ
Pāli: vedanānupassanā
Phép quán thứ hai trong bốn lĩnh vực chánh niệm: nhận biết rõ ràng các cảm giác dễ chịu, khó chịu hay trung tính khi chúng khởi lên.
Niệm thọ là niệm xứ thứ hai trong pháp Tứ Niệm Xứ, tức quán sát các cảm thọ (cảm giác) đúng như chúng đang là. Hành giả tỉnh giác ghi nhận từng cảm giác khởi lên — dễ chịu, khó chịu, hay không khổ không lạc — mà không bị cuốn theo.
Gốc từ: Pāli vedanānupassanā ghép từ vedanā (cảm thọ, cảm giác) và anupassanā (tùy quán, quán sát theo sát). Nghĩa là “sự quán sát liên tục đối với cảm thọ”.
Cảm thọ được chia thành ba loại căn bản: lạc thọ (cảm giác dễ chịu), khổ thọ (cảm giác khó chịu) và bất khổ bất lạc thọ (cảm giác trung tính). Trong chuỗi mười hai nhân duyên, thọ là mắt xích sinh ra ái (khát ái): hễ có lạc thọ thì sinh tham đắm, có khổ thọ thì sinh chán ghét. Vì thế, quán thọ là điểm then chốt để cắt đứt phản ứng tự động của tham và sân: khi thấy rõ cảm thọ chỉ là cảm thọ, sinh rồi diệt, ta không còn bị nó lôi kéo. Pháp quán này nằm trong chi phần chánh niệm của Bát chánh đạo.
Ví dụ: Khi đau lưng lúc ngồi thiền, thay vì khó chịu rồi đổi tư thế ngay, hành giả chỉ ghi nhận “đang có khổ thọ”, quán sát nó sinh, biến đổi và tan đi — nhờ đó tâm bớt phản ứng và bình thản hơn.
Dễ nhầm: “Thọ” ở đây là cảm giác (dễ chịu / khó chịu / trung tính), không phải “cảm xúc” như vui buồn giận ghét. Cảm xúc phức tạp thuộc về quán tâm (niệm xứ thứ ba); còn niệm thọ tập trung vào lớp cảm giác đơn sơ, gốc rễ làm phát sinh các phản ứng tâm lý về sau.