Tùy quán
Pāli: anupassanā
Sự theo dõi, quan sát liên tục một đối tượng nơi thân tâm trong khi giữ chánh niệm.
Tùy quán là sự theo dõi, quan sát liên tục một đối tượng — thường là thân, thọ (cảm giác), tâm hoặc pháp — trong trạng thái chánh niệm. Đây là một thuật ngữ then chốt trong pháp hành thiền minh sát (vipassanā) của truyền thống Nguyên thủy.
Gốc từ: Pāli anupassanā ghép từ anu (theo, dọc theo) và passanā (sự thấy, quán sát) — nghĩa là “thấy theo dõi suốt”, “quan sát liền lạc không gián đoạn”.
Tùy quán là động từ trung tâm trong bài kinh Tứ niệm xứ: hành giả “thân tùy quán thân” (quán sát thân nơi thân), “thọ tùy quán thọ”, “tâm tùy quán tâm”, “pháp tùy quán pháp”. Cốt lõi là không can thiệp, không phán xét, chỉ kiên trì ghi nhận đối tượng như nó đang là, sinh rồi diệt, để từ đó trí tuệ thấy rõ ba đặc tính vô thường – khổ – vô ngã tự nhiên hiển lộ. Nhờ sự quan sát bền bỉ này mà tâm dần buông được tham ái và chấp thủ.
Ví dụ: Khi ngồi thiền và liên tục ghi nhận hơi thở vào – ra, hoặc cảm giác phồng – xẹp ở bụng, không thêm thắt, đó là đang tùy quán.
Dễ nhầm: Tùy quán không phải là cố “tập trung cứng” vào một điểm như thiền chỉ (samatha); nó thiên về quan sát cởi mở, theo dõi sự thay đổi của đối tượng để phát sinh tuệ giác.