Niệm Tăng
Pāli: saṅghānussati
Một pháp tu nhớ nghĩ đến những đức hạnh cao quý của tăng đoàn hiền thánh, giúp nuôi lớn niềm tin và tâm an tịnh.
Niệm Tăng (Tăng tùy niệm) là pháp tu tưởng nhớ ân đức của Tăng già hiền thánh — cộng đồng các bậc đã và đang đi trên con đường giải thoát. Đây là một trong mười tùy niệm (thập niệm), và cũng nằm trong nhóm lục niệm (sáu niệm: niệm Phật, niệm Pháp, niệm Tăng, niệm giới, niệm thí, niệm thiên).
Gốc từ: Hán–Việt niệm là “tưởng nhớ, ghi nhớ”; Tăng là phiên âm rút gọn của Tăng già. Pāli saṅgha là “đoàn thể, tăng chúng”, anussati là “tùy niệm, sự nhớ nghĩ theo”.
Đối tượng của niệm Tăng theo truyền thống là Thánh tăng — chỉ chung các bậc đã chứng các quả vị giải thoát, được tán thán qua các phẩm tính như: khéo tu hành, tu hành chân chánh, tu hành đúng pháp, xứng đáng được cung kính cúng dường, là ruộng phước vô thượng của thế gian. Khi hành giả an trú tâm vào những đức tính ấy, tâm trở nên trong sáng, hỷ lạc, các triền cái lắng xuống, và niềm tin (tín) với Tam bảo được củng cố.
Trong thực hành: Niệm Tăng thường được dùng như một đề mục nuôi dưỡng tín tâm và định cận hành, đặc biệt hữu ích để chuyển hóa sợ hãi, bất an, hoặc để khởi đầu thời tu tập.
Dễ nhầm: “Tăng” được niệm ở đây trước hết là Thánh tăng (đức hạnh giải thoát), không phải chỉ là một cá nhân tu sĩ cụ thể. Niệm Tăng cũng không phải là cầu xin tăng chúng ban phước, mà là noi theo và an trú vào phẩm hạnh của các bậc hiền thánh.