Ngũ phần pháp thân
Năm thành phần công đức làm nên thân giải thoát của bậc thánh: giới, định, tuệ, giải thoát, và giải thoát tri kiến. Đây là pháp thân do tu tập mà thành.
Ngũ phần pháp thân là năm phần công đức hợp thành “pháp thân” — tức thân thể tâm linh, thân của giác ngộ — nơi một bậc thánh. Năm phần gồm: giới (giới hạnh thanh tịnh), định (tâm an định), tuệ (trí tuệ thấy đúng sự thật), giải thoát (thoát khỏi trói buộc phiền não), và giải thoát tri kiến (cái biết tự chứng rằng mình đã giải thoát).
Gốc từ: “Ngũ phần” là năm phần; “pháp thân” là thân được tạo thành bằng pháp (công đức tu chứng), đối lại với nhục thân bằng máu thịt. Tên gọi nhấn mạnh: thân của bậc thánh được “kết cấu” bằng năm thứ công đức ấy chứ không bằng vật chất.
Khái niệm này khai triển từ con đường Giới - Định - Tuệ quen thuộc, rồi thêm hai phần là thành quả: giải thoát và sự tự biết mình đã giải thoát. Nó cho thấy lộ trình tu tập có nhân và có quả rõ ràng: từ giữ giới làm nền, sinh định, định phát tuệ, tuệ đưa đến giải thoát, và cuối cùng là cái thấy biết chắc thật về sự giải thoát ấy. Năm phần này thường được nhắc trong nghi thức cúng hương (“giới hương, định hương…”).
Ví dụ: Có thể hình dung như xây nhà: giới là móng, định là khung, tuệ là mái che mưa nắng (vô minh); khi nhà hoàn thành và ở được yên là giải thoát, còn biết chắc “nhà đã xong” chính là giải thoát tri kiến.
Dễ nhầm: Đừng lầm “pháp thân” ở đây với một thân thể huyền bí, phát sáng. Nó chỉ phẩm chất giác ngộ — năm loại công đức nội tâm — chứ không phải một dạng thân vật lý.