Ngũ nhãn
Sanskrit: Pañcacakṣus
Năm khả năng 'thấy' từ thấp đến cao, từ mắt thịt thường đến cái thấy viên mãn của một vị Phật.
Ngũ nhãn là năm loại “con mắt”, chỉ năm cấp độ năng lực nhận biết từ thấp đến cao: nhục nhãn (mắt thịt thường của con người), thiên nhãn (cái thấy của hàng trời, thấy xa và thấy được những gì mắt thường không thấy), tuệ nhãn (con mắt trí tuệ thấy được lý vô ngã, không), pháp nhãn (thấy rõ căn cơ chúng sinh và vô lượng pháp môn để hóa độ), và Phật nhãn (cái thấy viên mãn, trọn vẹn của một vị Phật, bao hàm cả bốn con mắt kia).
Gốc từ: Sanskrit pañca (năm) + cakṣus (mắt). Chữ “nhãn” ở đây không chỉ cơ quan thị giác mà chỉ năng lực “thấy biết” của tâm trí.
Khái niệm này thường gặp trong kinh điển Đại thừa, dùng để diễn tả sự khác biệt về tầm nhìn giữa phàm phu, hàng nhị thừa, Bồ tát và Phật. Mỗi “con mắt” tương ứng với một mức độ trí tuệ và từ bi; càng lên cao thì cái thấy càng bao quát và không còn bị che lấp bởi vô minh.
Ví dụ: Có thể ví như từ nhìn bằng mắt trần, đến nhìn qua kính viễn vọng, rồi đến hiểu được toàn bộ quy luật vận hành của vũ trụ — mỗi bậc là một tầm nhìn rộng và sâu hơn.
Dễ nhầm: “Thiên nhãn” hay “ngũ nhãn” không nhằm cổ vũ truy cầu thần thông; trong đạo Phật, mục tiêu cốt lõi vẫn là tuệ nhãn thấy rõ chân lý để giải thoát, chứ không phải khả năng siêu nhiên.