Tuệ nhãn
Con mắt trí tuệ thấu suốt tánh không của vạn pháp.
Tuệ nhãn là con mắt trí tuệ thấu suốt bản chất của vạn pháp, đặc biệt là nhận ra tánh không và lẽ vô thường, vô ngã của mọi sự vật. Đây không phải cái thấy bằng mắt thường, mà là sự sáng tỏ của tâm khi vượt qua những lầm tưởng bám chấp.
Gốc từ: “tuệ” (慧) là trí tuệ, sự sáng suốt thấy đúng sự thật; “nhãn” (眼) là con mắt. “Tuệ nhãn” tức con mắt của trí tuệ — không phải nhãn căn vật lý, mà là năng lực thấy biết của tâm đã được tuệ giác soi sáng.
Tuệ nhãn là một trong năm loại mắt (ngũ nhãn) mà kinh điển nhắc đến, và là kết quả của phần tuệ trong nếp Giới – Định – Tuệ: nhờ giới làm nền, định làm tâm vững, tuệ mới đủ trong sáng để soi thấu thật tướng. Người mở được tuệ nhãn nhìn sự vật đúng như chúng đang là, không bị che mờ bởi tham muốn hay thành kiến. Nhờ đó họ bớt khổ trước những đổi thay, vì hiểu rằng không có gì đáng để nắm giữ một cách cố chấp.
Dễ nhầm: “tánh không” mà tuệ nhãn thấy không có nghĩa là mọi thứ trống rỗng, hư vô hay không tồn tại; nó nói rằng vạn vật không có một bản thể riêng biệt, cố định, mà luôn do nhân duyên hợp thành và đổi thay. Cũng đừng lẫn tuệ nhãn với năng lực thần thông nhìn thấy điều xa lạ; cái “thấy” ở đây là thấy rõ sự thật về vô thường, vô ngã. Thấy như vậy không khiến đời sống vô nghĩa, trái lại làm tâm nhẹ nhõm và bao dung hơn, vì ta thôi đòi hỏi mọi thứ phải đứng yên theo ý mình.